Đỉnh Giáp non thần
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Chỉ nơi tiên ở: Cụm từ này dùng để chỉ nơi cư ngụ của các vị tiên, thần nữ, mang ý nghĩa về một chốn thần tiên, thoát tục.
- Đỉnh núi Vu Giáp có thần nữ ở: Cụ thể hơn, cụm từ này ám chỉ đỉnh núi Vu Giáp, nơi theo truyền thuyết có vị thần nữ cư ngụ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Trong thơ ca cổ, "đỉnh Giáp non thần" thường gợi lên hình ảnh một chốn bồng lai tiên cảnh.
- "Bâng khuâng đỉnh Giáp non thần" - câu thơ trong Truyện Kiều diễn tả tâm trạng mơ màng, bâng khuâng như đang lạc vào chốn thần tiên.
Các cách sử dụng nâng cao
- Dùng trong văn chương cổ điển: Cụm từ này chủ yếu xuất hiện trong thơ văn cổ điển, đặc biệt là thơ Đường luật và các tác phẩm chịu ảnh hưởng của điển tích Trung Hoa, để chỉ chốn tiên cảnh hoặc diễn tả cảm giác mộng mị, xa xôi.
- Cảnh sắc nơi đây đẹp tựa "đỉnh Giáp non thần".
Biến thể và từ gần giống
- Núi Vu Giáp: Tên ngọn núi cụ thể được nhắc đến trong điển tích.
- Thần nữ Vu Giáp: Chỉ vị thần nữ trong truyền thuyết sống trên núi Vu Giáp.
- Mây mưa: Một thành ngữ khác bắt nguồn từ cùng một điển tích, thường dùng để ám chỉ chuyện tình duyên, ái ân.
Từ đồng nghĩa
- Bồng lai: Chốn tiên cảnh, nơi tiên ở.
- Tiên cảnh: Cảnh giới của thần tiên.
- Thần sơn: Núi thiêng, nơi thần tiên ngự trị.
Giải thích điển tích (Ngữ cảnh tham khảo)
Cụm từ "đỉnh Giáp non thần" bắt nguồn từ điển tích Trung Hoa. Theo đó, Vu Giáp là một ngọn núi cao ở phía tây Trung Quốc. Truyện kể rằng, xưa có vua nước Sở khi chơi đền Cao Đường, nằm mộng thấy một người đàn bà đẹp tự xưng là thần nữ núi Vu Giáp, đến xin được hầu hạ. Điển tích này sau được nhiều nhà thơ, như Nguyễn Du trong "Truyện Kiều", vận dụng để tạo nên những hình ảnh đẹp, mơ hồ về chốn thần tiên và mối tình đẹp trong mộng.
- Chỉ nơi tiên ở
- Đỉnh núi Vu Giáp có thần nữ ở. Xưa, vua nước Sở đến chơi đền Cao Đường, mộng thấy người đàn bà đẹp tự xưng là thần nữ núi Vu Giáp xin đến hầu chăn gối
- Vu Giáp là một ngọn núi cao ở miền tây Trung Quốc, nằm trên cửa ngõ tiến vào cao nguyên Tứ xuyên
- Xem Mây mưa
- Kiều:
- Bâng khuâng đỉnh Giáp non thần
- Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ màng